Vừa Niệm Phật Vừa Tăng Trưởng Ái Căn Sanh Tử

VỪA NIỆM PHẬT VỪA TĂNG TRƯỞNG
ÁI CĂN SANH TỬ

| Lão Pháp Sư TỊNH KHÔNG đề xướng
Pháp Sư THÍCH TỰ LIỄU kính biên |

Chuyển ngữ: Cư Sĩ Diệu Hà
Người đọc: Hạnh Quang

VỪA NIỆM PHẬT VỪA TĂNG TRƯỞNG ÁI CĂN

Lớp học tập Tịnh Độ Vô Lượng Thọ Khoa Chú
(Lần thứ tư)
tại Tịnh Tông Học Viện Úc Châu

Tôn giả sư phụ thượng thượng nhân từ bi, chư vị thiện tri thức từ bi, A Di Đà Phật.

Đệ tử xin mạo muội báo cáo đề mục là:

“Một mặt niệm Phật, một mặt tăng trưởng ái căn sanh tử”

Qua lão hòa thượng Hải Hiền phản tỉnh lại tín nguyện cầu vãng sanh của chúng ta.

I. Mở đầu:

Lời Ấn Tổ quả quyết là: “Phàm tu tịnh nghiệp, phải lấy việc quyết chí cầu vãng sanh làm gốc”.

Xin hỏi: bạn đã hạ quyết tâm cầu vãng sanh hay chưa? Nếu như bây giờ hỏi mọi người: “bạn có muốn vãng sanh hay không?” chắc chắn là mọi người sẽ nói: “muốn vãng sanh”.

Thế nhưng quan sát tỷ mỷ, đại đa số chúng ta là “miệng niệm Di Đà, tâm luyến Ta Bà”. Một mặt muốn đi Thế Giới Cực Lạc, mặt khác lại không buông nổi những việc của Ta Bà, như vậy sẽ không vãng sanh được, không phải là hạ quyết tâm cầu vãng sanh. Thế nào là tướng trạng của người hạ quyết tâm cầu vãng sanh?

Đối với Thế Giới Ta Bà hoàn toàn buông xã, không một tơ hào tham luyến, không một tơ hào tiếc nuối, nhất định sẽ giống như Ngài Hải Hiền một câu Phật hiệu tranh thủ niệm từng giây từng phút, chưa từng quên lãng, so ra chúng ta mới biết giữa mình với Ngài còn cách xa rất xa!

Nguyện vãng sanh không phải mỗi ngày ở trước Phật hát xướng: “nguyện sanh Tây Phương Tịnh độ trung” gọi là nguyện vãng sanh, đó chỉ là ngoài miệng, còn trong tâm thì sao? Trong tâm thì tham chấp một cách kiên cố về nhân, sự, vật của luân hồi, cam tâm tình nguyện trầm luân trong biển ái dục, hoàn toàn chẳng muốn thoát ly chút nào, đây là cái bệnh chung của nhiều người.

Hám Sơn đại sư có một toa thuốc hay để trị bệnh này, đó là “Thị niệm Phật thiết yếu” hôm nay chúng ta hãy cùng nhau học tập.

II. Lược giảng về đại sư Hám sơn:

Đại sư Hám Sơn, đại sư Liên Trì, Ngẫu Ích và Tử Bá được xưng “tứ đại cao tăng cuối đời nhà Minh” đến nay nhục thân của Ngài (Hám Sơn) vẫn không hư hoại, được thờ chung với nhục thân của lục tổ Huệ Năng tại tỉnh Quảng Đông chùa Nam Hoa Trung Quốc, chúng ta có vẻ hơi xa lạ đối với Ngài Hám Sơn nhưng với Ngài Ngẫu Ích đại sư thì rất quen thuộc. Ngẫu Ích đại sư năm 24 tuổi, một lòng muốn lễ bái đại sư Hám sơn làm ân sư thế phát, nhưng lúc đó đại sư Hám Sơn ở Quảng Đông Tào Khê xa xôi, duyên không thành, nên Ngài Ngẫu Ích chỉ còn cách lựa chọn duy nhất là xuất gia với đại đệ tử của đại sư Hám Sơn là Tuyết Lĩnh thiền sư, chúng ta biết đại sư Ngẫu Ích là người như thế nào?

Khi lựa chọn xuất gia với Ngài Hám Sơn, cho thấy đại sư Hám Sơn là người rất phi phàm. Ngài Hám Sơn tuy không phải là tổ sư Tịnh độ, thế nhưng tổ thứ 10 của Tịnh độ tức Tiệt Lưu đại sư chính là Ngài Hám sơn tái lai. Cha của Tiệt Lưu đại sư tên Toàn Xương là bạn thân của Ngài Hám Sơn, khi đại sư Hám sơn viên tịch sau đó ba năm, vào một buổi tối Toàn Xương nằm mơ thấy Hám Sơn bước vào phòng, sau đó là Tiệt Lưu đại sư ra đời. Do vậy Toàn Xương đặt tên cho con là Mộng Hám.

Cho nên trong bài tán tụng chư tổ Tịnh độ của đại sư Ấn Quang có nói: “Hám Sơn nguyện trước chưa hoàn thành, nên tái sanh lại làm Tiệt Lưu” thông thường khi nói đến tổ thứ 10 của Tịnh độ Lô Sơn Phổ nhân hành sách đại sư chính là Tiệt Lưu đại sư.

III. Hám Sơn đại sư khai thị:

1. “Khai thị niệm Phật thiết yếu”

Chúng ta đọc qua bài khai thị này, sau đó nêu ra những điểm trọng yếu để cùng bàn thảo.

“Pháp môn niệm Phật cầu sanh Tịnh độ này, vốn là vì muốn liễu sanh tử đại sự, nên nói niệm Phật liễu sanh tử, nay người phát tâm vì muốn liễu sanh tử nên mới chịu niệm Phật, chỉ nói niệm Phật có thể liễu sanh tử, nếu không biết căn gốc của sanh tử thì hướng về đâu mà niệm. Nếu cái tâm niệm Phật kia không đoạn được căn gốc sanh tử, làm sao lại liễu thoát sanh tử?

Thế nào là căn gốc của sanh tử? Người xưa nói: “nghiệp bất trọng bất sanh Ta Bà, ái bất đoạn bất sanh Tịnh độ” cho thấy ái căn chính là gốc rễ của sanh tử. Tất cả chúng sanh hứng chịu cái khổ của sanh tử đều do lỗi của ái dục, suy rộng ra ái căn không phải chỉ đời này mới có, cũng chẳng phải một, hai, ba, bốn đời trước đã có, nó từ vô thủy khi bắt đầu có sanh tử đến nay, đời đời kiếp kiếp, thụ thân xã thân đều do ái dục mà lưu chuyển. Hãy nghĩ xem từ hiện nay lui về ngày xưa, đã từng có một ý nghĩ nào xa lìa ái căn đâu, cái chủng tử ái căn chồng chất sâu dày nên sanh tử cũng vô tận.

Nay phát tâm niệm Phật, chỉ biết cầu sanh Tây Phương một cách trống không, ngay đến danh từ ái là gốc rễ của sanh tử cũng không biết, lấy đâu sanh ra ý niệm để đoạn, như vậy một mặt niệm Phật, mặt khác thì cứ tăng trưởng căn gốc sanh tử. Niệm Phật như thế không tương quan gì với việc sanh tử. Mặc cho bạn niệm đến mức độ nào, đến khi lâm chung, chỉ thấy ái căn hiện ra, khi đó mới biết niệm Phật chẳng được gì, rồi oán trách niệm Phật không linh, hối hận đã muộn!

Cho nên khuyên người niệm Phật ngày nay, trước phải biết ái là căn gốc của sanh tử, từng niệm đều phải đoạn ái căn. Người tại gia niệm Phật, mắt nhìn con cháu, gia duyên tài sản, không một thứ gì mà không ưa thích, thật từng việc từng ý nghĩ đều nóng lòng lo âu sinh kế sống chết, toàn thân như ở giữa đóng lửa vậy.

Niệm Phật thì trong tâm chưa từng có một ý nghĩ buông bỏ ái căn (sự ham thích), chỉ nói vì sao niệm Phật không tha thiết, nào hay ái nó đang làm chủ tể, khiến việc niệm Phật chỉ ở ngoài da, như thế dù Phật hiệu cứ niệm, ái căn cứ mặc tình tăng trưởng. Nhất là lúc tình cảm con cái hiện ra, xem lại câu Phật hiệu của mình có thể chóng chọi lại cái ái này không? Nếu không thì làm sao đoạn được sanh tử. Ái duyên này đã huân tập quen thuộc quá nhiều đời rồi, niệm Phật thì mới phát tâm, còn rất xa lạ lại không thiết thực, nên không đắc lực. Phải biết tình cảnh yêu thương ở trước mắt này không làm chủ được, đến khi lâm chung nhất định cũng sẽ không làm chủ nổi.

Cho nên khuyên người niệm Phật, điều kiện đầu tiên phải có tâm biết tha thiết với sanh tử, tâm tha thiết muốn đoạn sanh tử, phải từng ý niệm muốn chặt đứt gốc rễ của sanh tử, được như vậy mỗi một ý niệm đều giúp ta liễu thoát sanh tử, hà tất phải chờ đến lúc ba mươi tháng chạp (ý nói khi lâm chung) mới liễu thoát, quá muộn! Thật là quá muộn! Phải nói: trước mắt đều là việc sanh tử, đều muốn giải quyết cho xong, từng ý niệm đều thật sự tha thiết, đều như từng nhát dao chỉa thẳng vào sanh tử, dụng tâm được như vậy, nếu không ra khỏi sanh tử thì chư Phật đều đọa vào vọng ngữ!

Bởi thế, tại gia hay xuất gia, chỉ cần hiểu được tâm sanh tử, chính là thời tiết xuất ly sanh tử vậy, không còn diệu pháp nào hơn.

Trung ngôn nghịch nhĩ, thuốc đắng là thuốc hay. Tổ sư vô cùng từ bi, đọc đến đoạn khai thị này, chúng ta như bắt được bảo vật, bài khai thị này gọi là “niệm Phật thiết yếu” thật đúng với danh xưng! Đại sư thiết thật là bậc tái lai của người tu hành, trực chỉ điểm ngay vào nguồn gốc của căn bệnh, từng lời nói rất thống thiết, bài khai thị này tuy không dài lắm, chỉ hơn bảy trăm chữ, nhưng chất lượng của nó trong Tịnh Tông tuyệt đối không thấp, đối với việc chỉ dẫn cho chúng ta cách niệm Phật, thiết thật có chỗ rõ ràng để hạ thủ công phu.

Nay xin nhắc nhở mọi người chú ý cao độ về 2 điểm trong bài văn khai thị này.

– Điểm thứ nhất:

“Cầu sanh Tây Phương một cách trống không”.

Chúng ta cầu vãng sanh chỉ là nói trên miệng, giống như hô khẩu hiệu vậy, người khác hô thì mình cũng hô theo, không có nội hàm, không có thực chất, nên đại sư nói một cách không chút nể nang và khách sáo: “cầu sanh một cách trống không, rỗng tuếch” như vậy dù thét bể cổ họng cũng uổng công mà thôi.

Hãy quay lại nhìn lão hòa thượng Hải Hiền, việc cầu vãng sanh của Ngài rất là thực tế, thiết thực xuất phát từ trong nội tâm tha thiết cầu A Di Đà Phật mau mau đón mình đi, do đó câu Phật hiệu của Ngài ngày đêm không gián đoạn. Chúng ta hiện nay, nếu A Di Đà Phật hiện ra lập tức đón mình đi theo Ngài, đa số người sẽ sợ hãi bỏ chạy ngay, còn nói: “con muốn vãng sanh, nhưng không phải lúc này. Con còn có việc này phải làm, việc kia chưa xong v.v… và v.v… Cái tâm tham luyến thế gian như vậy, chính là chướng ngại lớn nhất cho việc vãng sanh của chúng ta. Cho nên việc cầu vãng sanh loại này rỗng tuếch như cái vỏ trống không, là lừa dối, lừa người khác nói muốn cầu vãng sanh, khi Phật thật sự đến lại nuối tiếc không muốn đi.

– Điểm thứ hai:

“Ái là chủ tể, niệm Phật chỉ ngoài da”.

Đại sư Hám Sơn đã vạch trần một cách thẳng thắn những người giả niệm Phật trong chúng ta! Niệm Phật chỉ là công phu ở ngoài cửa, nên nói một mặt niệm Phật, mặt khác ái căn cứ tăng trưởng, như hai sợi dây song song, vĩnh viễn không thể nào tương giao (gặp nhau). Ngay bây giờ vạch trần nó ra vẫn còn kịp hơn là lúc lâm chung tay chân quờ quạng mới vạch rõ!

Tự mình hoàn toàn không có tâm xuất ly, không có chân tín thiết nguyện, những việc làm hằng ngày chỉ là bề mặt, như thế làm sao mà vãng sanh được? Chư Tổ sư đều nói với chúng ta, pháp môn niệm Phật là “vạn người tu vạn người đi”, thế nhưng hiện nay vạn người tu chỉ vài ba người đi. Vấn đề xuất phát từ chỗ nào? “Ấn tổ nhất ngữ đạo phá” nghĩa là chỉ cần nói một câu đã phơi bày rõ hết vấn đề, Vĩnh Minh nói: “vạn người tu vạn người đi, là chỉ cho người có đầy đủ tín nguyện”. Chân tín nguyện thiết thì vạn người tu vạn người đi, tín không chân, nguyện không thiết mới biến thành vạn người tu vài ba người đi mà thôi.

Vấn đề tồn tại một cách phổ biến của chúng ta là: Tín, Nguyện, Hành không đủ chất lượng, không thể nói là không tin, mà là bán tín bán nghi; cũng chẳng phải không có nguyện, vừa nguyện lại vừa do dự; không phải không có hành, cái hành đó như một ngày vãi chài, hai ngày phơi lưới. Tỷ dụ như: vãng sanh cần có 100% mà tín nguyện của chúng ta chỉ có 10% niềm tin, 10% tâm nguyện thì làm sao vãng sanh được chứ.

Vì sao tín nguyện hành không đủ, nguyên nhân căn bản vẫn là không có tâm xuất ly. Tâm xuất ly ở đây chính là tâm “nhàm chán Ta Bà, vui cầu Cực Lạc”. Người xưa nói: nguyện rời Ta Bà như kẻ tội mong ra khỏi ngục tù, nguyện sanh Tây Phương như gã cùng tử mong mỏi được về quê hương”. Nay chúng ta một chút tâm này cũng không có, phải biết tâm xuất ly chính là nội hàm của tín nguyện.

Đại sư Hám Sơn khuyên chúng ta buông xả, lời nói thống thiết, chẳng qua là muốn thúc giục chúng ta, bởi vì chúng ta đã bị tê dại đờ đẫn quá lâu rồi! Đối với việc sanh tử không hề động lòng dốc tâm, ai cũng nói: khó buông xả quá! Buông không nổi! Buông không được! Kỳ thật, có gì mà không buông được chứ? Chỉ là chúng ta nuối tiếc không chịu buông! Hãy nghĩ xem có đúng vậy không? Nuối tiếc con cái, chưa đủ còn nuối tiếc con của con mình, việc gì cũng phải bận tâm đi lo; xong nuối tiếc tiền trong nhà băng, nuối tiếc những căn nhà mình đã đứng tên, nuối tiếc sự cung kính, khen tặng của người khác đối với mình…

Những thứ này đều là từng lớp dây xiết chặt chúng ta trong lục đạo luân hồi. Nuối tiếc không buông xả thì gốc rễ của sanh tử tiếp tục tăng trưởng bám sâu đến vô lượng kiếp rồi vô lượng kiếp nữa, không biết đến bao giờ mới có ngày ngoi đầu ra được. Đối với ái, chúng ta cứ ôm giữ trong lòng, còn đối với hận thì nhớ mãi không quên, như vậy thì làm sao có thể vãng sanh chứ? Cho nên trong Tứ Thập Nhị Chương Kinh, Phật nói là: “Người ôm chấp vợ con, nhà cửa, còn hơn kẻ bị nhốt tù, bị nhốt tù còn có ngày phóng thích, tâm ôm chấp vợ con không có ngày viễn ly”.

Một ngày 24 giờ chúng ta hãy nghĩ xem, được bao nhiêu giờ để tâm nhớ đến Cực Lạc? Bao nhiêu giờ lo và sống với Ta Bà? Thời gian lo sống với Ta Bà rất nhiều, tâm nhớ Cực Lạc rất ít, ít đến nỗi tội nghiệp đáng thương! Trong 24 giờ có được 10 phút nghĩ đến vãng sanh hay không? Tỷ lệ này thật chênh lệch một trời một vực.

Tình trạng sống một ngày như vậy, nếu mỗi ngày đều như thế, một năm trôi qua lại một năm, chúng ta lấy gì để đi Tây Phương? Mới biết chúng ta đang bị nguy hiểm biết dường nào! Lão hòa thượng Hải Hiền, sư phụ Tịnh Không đều từng thời từng khắc muốn vãng sanh, đó gọi là chân tín thiết nguyện.

Lão hòa thượng Hải Hiền thường giáo giới những người chung quanh là: “niệm Phật cho tốt, thành Phật mới là đại sự, những thứ khác đều là giả”, câu nói của Ngài nếu bạn cũng nghĩ như vậy, vừa nghe thấy, tâm bạn sẽ nghĩ: đúng rồi! Tôi cũng có loại tâm thái như thế, trên đời tất cả mọi thứ đều là giả tạm, chỉ có niệm Phật thành Phật mới là thật, luôn trông mong sớm về Tây Phương Cực Lạc, được như vậy việc cầu vãng sanh của bạn sẽ rất chắc thật, không rỗng tuếch. Bằng không, bạn phải cố gắng nỗ lực dụng công.

Chúng ta niệm Phật đã bao nhiêu năm rồi, có hy vọng được vãng sanh hay không? Việc này không cần phải hỏi ai, tự hỏi chính mình! Đại sư Ngẫu Ích có một tiêu chuẩn để đo lường:

“Thế tình nhạt đi một phần, niệm Phật tự có một phần đắc lực, sinh kế của Ta Bà nhẹ đi một phần, vãng sanh Tây Phương liền thêm một phần vững chắc, việc này chỉ tự hỏi tâm mình, không cần phải hỏi thiện tri thức, vì họ chỉ khuyên nên nhạt thế tình, nhẹ sinh kế, chuyên tu xuất ly là chính yếu”

Tự tâm mình phải hiểu rõ: đối với thế giới này tiêu cực, mới có thể tích cực với Tây Phương Tịnh độ, đối với Ta Bà càng buông xả, mới càng nắm bắt được Tây Phương Cực Lạc. Tình cảm với thế gian càng nhẹ, với Cực Lạc mới càng sâu, sinh kế của thế gian nhẹ đi một phần hoặc mười phần, niềm hy vọng vãng sanh Tây Phương sẽ được một phần đến mười phần. Có như thế, bạn mới hoàn toàn đồng ý với câu nói của lão hòa thượng Hải Hiền: “A Di Đà Phật là căn gốc của ta”.

Hám Sơn đại sư tuy không phải là tổ sư của Tịnh Độ nhưng sự cống hiến của Ngài đối với Tịnh Tông không nhỏ. Ngài tham thiền đại triệt đại ngộ, thông tông thông giáo, lại khuyên người niệm Phật cầu vãng sanh. Ngài có nhiều trứ tác, đời nhà Thanh vị cư sĩ Triệu Việt từ trong “Hám Sơn đại sư toàn tập” tuyển chọn ra hai mươi hai bài khai thị cho học nhân tập thiền, tu Tịnh Độ, soạn thành quyển sách Hám Sơn đại sư Tịnh Tông Pháp yếu”.

Vào năm 1950, quyển sách này được người ta phát hiện từ nơi đóng giấy vụn của chùa Bảo Liên tại núi Đại Dư Hong Kong, sau đó liền đem ấn tống lưu hành, chúng tôi xin trích ba đoạn từ quyển sách “Hám Sơn đại sư Tịnh Tông pháp yếu” ra cúng dường mọi người tham khảo:

A. Hám Sơn đại sư “khai thị cho cư sĩ Tịnh Tâm”

Tu hành quan trọng nhất là phải vì sanh tử tâm thiết. Tâm sanh tử không tha thiết, làm sao dám nói niệm Phật thành phiến? Vã lại chúng sanh từ vô lượng kiếp đến nay, niệm niệm vọng tưởng, tình căn phủ lấp kiên cố, đời này từ lúc ra đời có từng khởi lên ý niệm thống thiết vì sanh tử chăng? Mỗi ngày từng niệm đều thuận theo thế tình, không thường phản tỉnh. Nay muốn dùng tín tâm phù du hư vọng để đoạn sanh tử nhiều đời nhiều kiếp. Khác gì rải từng giọt nước mong cứu đám lửa đang cháy, nào có lý này? Quả vì sanh tử tâm thiết niệm niệm như cứu lửa đang cháy trên đầu, như sợ mất thân người, trăm kiếp khó được trở lại.

Phải cắn chặt câu Phật hiệu, quyết vượt qua vọng tưởng, ở tất cả mọi nơi niệm niệm phân minh không bị vọng tưởng che lấp chướng ngại, có thể hạ thủ công phu một cách tích cực tha thiết như vậy, lâu dần thành thói quen, tự nhiên tương ưng, dù không cầu thành phiến mà công phu tự thành phiến.

Việc này như người uống nước nóng lạnh tự biết, không thể hình dung cho người khác hiểu, hoàn toàn phải do cá nhân tự nỗ lực để hiểu và đạt thành. Nếu chỉ đem việc niệm Phật làm hình thức bên ngoài, chờ tới năm con lừa cũng chẳng được lợi ích. (con lừa không nằm trong niên hiệu của 12 con giáp, ý nói đến tận vị lai tế cũng không bao giờ thành công, thành phiến) nên phải lập tức dõng mãnh chuyên cần , chớ nên chậm trễ”

B. Hám Sơn đại sư “khai thị tu pháp môn Tịnh Độ”

“Niệm Phật tất phải vì sanh tử tâm thiết, trước phải đoạn ngoại duyên, chỉ giữ một niệm là câu A Di Đà Phật xem như mạng sống của mình, niệm niệm không quên, niệm niệm không dứt nhị lục thời trung, đi đứng nằm ngồi, lấy muỗng cầm đũa khum xuống đứng lên, động tĩnh, rãnh rang bận rộn trong tất cả mọi lúc, không si không mê, không vướng những duyên khác, dụng tâm như thế lâu dần thành thói quen, thậm chí trong mộng cũng không quên, khi ngủ lúc thức đều như nhau, công phu sẽ miên mật thành phiến, được xem đây là đắc lực”

C. Hám Sơn đại sư “khai thị Đại phàm thiền nhân nghe giảng Lăng Nghiêm tông chỉ”

Từ nay đem hết cái tâm vọng tưởng, truy cầu phan duyên lúc bình sanh, tóm thâu toàn bộ lại để buông xả, tập trung hợp nhất với câu A Di Đà Phật, hầu trở về với tự tánh Di Đà của mình. Niệm niệm không thay đổi, tâm tâm không đứt đoạn, xưa kia vọng tưởng, tạo thành nhân ô nhiễm luân hồi, niệm Phật một câu chính là tịnh nhân ra khỏi sanh tử, nếu có thể đem tịnh niệm này xông đi những nhân tố ô nhiễm khổ đau biến thành nhân tố chân chính của Tịnh Độ, thì lập tức khiến những nhân quả khổ đau từ vô lượng kiếp đến nay trở thành nhân quả an lạc của Tịnh Độ”.

2. Kết thúc

Niệm Phật không phải là khô khan vô vị. Ấn Quang đại sư nói: “niệm Phật chi lạc, duy chân niệm Phật giả tự tri”. Nghĩa là: niềm an vui của việc niệm Phật, chỉ có người niệm Phật mới tự biết. Riêng chúng ta không thể hiểu.

Lão hoà thượng Hải Hiền đã thể hội được điều này nên Ngài càng niệm càng cảm thấy hoan hỷ. Một câu Phật hiệu Ngài đã niệm hết chín mươi hai năm, sau cùng tự tại vãng sanh. Qua sự tu hành của lão hòa thượng, chúng ta – những người tự khoe mình là người niệm Phật, đây là lúc chúng ta nên phản tỉnh một cách triệt để từ nơi chiêu sâu của đáy lòng, phản tỉnh lại tín nguyện của mình, phản tỉnh lại công phu niệm Phật của chính mình, chớ tự lừa mình gạt gẫm người khác, chớ giả vờ hành trì ở bề ngoài.

Hãy tự hỏi: câu A Di Đà Phật, cuối cùng mình đã niệm như thế nào rồi? Đặc biệt là những người xuất gia như chúng ta. Đại sư Hám Sơn trong “Mộng du tập” đã nhiều lần nhắc nhở người xuất gia: “Tam đồ địa ngục chưa phải là khổ, mặc áo cà sa mà đánh mất thân người khổ gấp vạn lần hơn. Thế mới biết đời này nếu không vãng sanh, hậu quả sẽ khó mà đo lường, thật đúng như câu nói của lão cư sĩ Hạ Liên Cư: “Như gót chân không cột chỉ mặc tình bay bổng vừa ra khỏi đường mê liền mất tích”.

Người xưa xuất gia đều là vì sanh tử sự đại. Có câu: “đại sự chưa xong, khổ như cha mất mẹ chết”, nôn nóng như cứu lửa đang cháy trên đầu.

Chúng ta hiện nay thì sao? Đã đem việc lớn thoát ly sanh tử quăng lên ngoài chín tầng mây cao.

3. Phụ ngôn: (lời nói thêm)

Thời gian trôi qua nhanh chóng, lớp học giới luật nay sắp kết thúc, lần này chúng ta tụ họp tại Tịnh Tông Học Viện Úc Châu, tương lai chúng ta tụ họp ở Tây Phương Thế giới Cực Lạc, hội đó gọi là Liên Trì Hải Hội. Con người của năm mươi năm sau, một trăm năm sau hồi tưởng lại mùa thu năm 2014, lão pháp sư Tịnh Không đã tổ chức thắng hội giảng kinh tại thành phố Toowomba Úc Châu cũng giống như chúng ta ngày nay hồi tưởng lại ba ngàn năm trước Thế Tôn còn tại thế đã từng có pháp hội giảng kinh như vậy.

Đệ tử ngu muội, không biết dùng từ ngữ gì để hình dung sư phụ thượng nhân, lòng từ bi của Sư phụ đã đến chỗ tột cùng, từng ý niệm đều hy vọng chúng sanh sớm một ngày thành Phật, đừng tiếp tục ở trong lục đạo nữa. Ngài chỉ sợ chúng ta không thể vãng sanh rồi phải trở lại luân hồi để hứng chịu khổ đau.

Người thượng căn như ngài Hải Hiền lão hoà thượng, một câu Phật hiệu không thay đổi phương hướng cứ thế mà niệm đến cùng; với người trung căn, phải nhọc lòng tha thiết giảng đạo lý hướng dẫn cho bạn sanh niềm tin, xong phát nguyện rồi niệm Phật, hầu tranh thủ ngay trong đời này vãng sanh, còn người hạ căn, nghiệp chướng quá nặng không chịu niệm Phật, phải dùng mọi phương pháp, tận hết các phương tiện thiện xảo để dẫn dụ, hy vọng bạn giữ năm giới tu thập thiện, hầu giữ được thân người của đời này trước đã, qua đời sau tiếp tục tu, gặp duyên niệm Phật đến sau cùng vẫn mong mỏi dẫn dắt chúng ta về tận thế giới Cực Lạc, không nhẫn tâm bỏ rơi chúng ta trong lục đạo luân hồi không có ngày ra.

Thích Ca Mâu Ni Phật đã biểu diễn một đời đều dạy học cho chúng ta thấy, nay Sư phụ thượng nhân diễn lại một đời giáo học cho chúng ta xem.

“Nhất đại thời giáo, hạo hạo uyên hải, kỳ cứu cánh xướng Phật phổ độ chúng sanh chi bổn hoài giả, duy Tịnh độ nhất pháp nhi dĩ”

Tạm dịch:

Một đời giáo học, giảng giải giáo pháp, sâu rộng như biển cả bao la, pháp cứu cánh hợp với tâm mong muốn của Phật để phổ độ chúng sanh, duy chỉ có pháp môn Tịnh Độ mà thôi.

Phật giảng giải những pháp môn khác “Như Lai dù với tâm phổ độ chúng sanh nhưng không đúng với niềm vui và tâm mong muốn của Ngài” (Như Lai phổ độ chúng sanh chi tâm, ưu nhi mạc xướng).

Thích Ca Mâu Ni Phật đã vì chúng ta biểu diễn Tịnh Độ đại pháp, đây mới hợp với tâm hoan hỷ tột cùng của Ngài.

Sư phụ thượng nhân đang vì chúng ta tái diễn lại. Khi Thế Tôn tại thế:

– Một phần ba người ở Vương Xá Thành biết đến Ngài và trực tiếp ở hiện trường nghe Ngài giảng pháp.

– Một phần ba khác là những người từng nghe nói đến có một người là Phật Thích Ca, nhưng cả đời chưa bao giờ gặp mặt cũng chưa bao giờ ở hiện trường nghe giảng qua.

– Một phần ba còn lại là cả đời chưa nghe ai nói đến. Có người gọi là Phật Thích Ca, không biết gì là Phật pháp. Như thế mới biết chúng ta thật may mắn biết dường nào! Trung Quốc hiện nay có một tỷ bốn trăm triệu người, bạn thuộc loại một phần ba nào? E rằng thuộc loại một phần ba mươi!

Sư phụ thượng nhân hiện đang tại thế, cũng giống như năm xưa đức Thế Tôn tại thế, mà bạn đã được đến bên cạnh Ngài.

Trong “Thích Ca Phổ” hình như có một công án (tức một câu chuyện) đại khái như vậy: Thích Đề Hoàn Nhân thỉnh Phật đến cung trời Đao Lợi giảng pháp, Thế Tôn liền nhận lời ngay và nói “đi, đi, đi, tứ chúng đệ tử của ta đa số giãi đãi, lười biếng, không nghe ta giảng pháp, bây giờ ta đi, không cho họ biết ta đi đâu cũng không dẫn theo thị giả (đó là tôn giả A Nan, người luôn theo hầu bên cạnh Phật) khiến họ nếm thử mùi vị khát ngưỡng đối với pháp nó ra làm sao” (ý nói như người khô cổ cần có nước uống). Nói xong trong khoảnh duỗi cánh tay đã đến nơi thiên cung Đao Lợi. Thế Tôn mất tích ba tháng. Ở Đao Lợi thiên thuyết pháp xong trở về lại thế gian và nói với mọi người, không bao lâu Ngài phải nhập diệt rồi. Các đệ tử nghe xong vừa hối hận vừa lo sợ đau buồn không kể xiết.

Qua câu chuyện ngắn này, chúng ta hãy quay đầu trở lại tự mình đối chiếu xem, có phải cũng giống như nhóm đệ tử của Thế Tôn khi còn tại thế?

Sư phụ thượng nhân nay đã gần 90 tuổi rồi, mỗi ngày vẫn phải nhọc lòng tha thiết, không nhàm không chán vì chúng ta giảng giải Tịnh Độ đại kinh, thế nhưng chúng ta có trân quý không? Nhỡ như một ngày nào đó, bỗng dưng sư phụ thị hiện vô thường chúng ta sẽ như thế nào? Hối hận thì đã muộn rồi!

Bi kịch sẽ không còn tái diễn. Mọi người chúng ta đều mong sư phụ thượng nhân trụ thế lâu dài, không sai, tuy nhiên chúng ta phải thực hành bằng hành động. Mọi người còn nhớ năm xưa lão cư sĩ Lý Bỉnh Nam, vì sao ra đi sớm hơn? Vì không có người y giáo phụng hành! Cho nên muốn lưu giữ sư phụ thượng nhân, chúng ta phải y giáo phụng hành.

Mọi người phải phát tâm, bạn phát tâm, họ phát tâm, tôi cũng phát tâm, người nghe, người thấy đều phát tâm. Phát tâm để làm gì? Phát tâm làm người niệm Phật chân thật, phát tâm thật sự cầu sanh Tịnh Độ! Sư phụ thượng nhân cả một đời giảng kinh thuyết pháp chẳng phải chỉ vì một niềm hy vọng duy nhất là mong mọi người ai cũng có thể vãng sanh thành Phật đó sao? Đặc biệt là người xuất gia, phải dẫn đầu! Dẫn đầu niệm Phật vãng sanh. Chớ nghĩ bạn còn trẻ, phải học thêm những đại kinh, đại luận, phải xây chùa to miếu lớn, phải xây dựng đại sự nghiệp, v.v…

Bạn hãy tạm thời đem những thứ này gác qua một bên, lo việc lớn sanh tử trước đã. Bởi vì vô thường không thể chờ bạn chuẩn bi xong đâu đó rồi từ từ mới đến. Ta dám bảo đảm mình sống tới già mới chết không? Vô thường đột nhiên đến, ta chết rồi sẽ đi về đâu? Cũng không nên nóng lòng đi giảng kinh, đạo nghiệp chưa thành mà đi giảng kinh, đó gọi là “tương tựa lợi tha” chẳng phải thật sự lợi tha. Đời này quyết định vãng sanh Tây Phương, mới không uổng phí công việc xuất gia của mình.

Sau cùng xin lấy bài kệ của lão cư sĩ Hạ Liên Cư kết thúc bài báo cáo ngày hôm nay:

“Nhược vấn như hà xuất ái hà
Chỉ hữu Di Đà niệm đắc đa
Niệm thục phương năng đăng Lạc-độ
Thượng sanh bất miễn đọa Ta Bà”

Tạm dịch:

Nếu hỏi thế nào xuất ái hà,
chỉ câu Di Đà niệm tối đa,
niệm quen mới mong lên Tịnh Độ.
Xa lạ khó miễn đọa Ta Bà.

Trong quá trình báo cáo e bị sai sót, khẩn thỉnh sư phụ thượng nhân và chư vị thiện tri thức, phê bình chỉ chính, không tiếc ban lời chỉ giáo, mong đại chúng từ bi, hoan hỷ bố thí. A Di Đà Phật.

Đệ tử Tự Liễu
Khấu trình
Ngày 27 tháng 9 năm 2014

NƠI THỈNH SÁCH

1 Phòng Phát Hành Kinh Sách THANH DUY
484 Tô Ngọc Vân, P. Tam Phú, Q. Thủ Đức
0169 895 1419 – 0902 314 244
http://nhasachthanhduy.com/san-pham/sanh-tu-tam-thiet/

Sách gồm 2 phần:

1. Sanh Tử Tâm Thiết

2. Vừa Niệm Phật Vừa Tăng Trưởng Ái Căn

Advertisements
Comments Off on Vừa Niệm Phật Vừa Tăng Trưởng Ái Căn Sanh Tử
%d bloggers like this: