Lời Khai Thị Của Ấn Quang Đại Sư

Ấn Quang Đại Sư, Ấn Quang Pháp Sư, Liên Tông Thập Tam Tổ

Ấn Quang Đại Sư, Ấn Quang Pháp Sư, Liên Tông Thập Tam Tổ

QUY TẮC TU HỌC

Bất luận là người tu tại gia hay xuất gia, cần phải trên kính dưới hòa, nhẫn nhục điều người khác khó nhẫn được, làm những việc mà người khác khó làm được; thay người làm những việc cực nhọc, thành toàn việc tốt đẹp cho người. Khi tĩnh tọa thường nghĩ đến điều lỗi của mình. Lúc nhàn đàm đừng bàn đến điều sai trái của người. Lúc đi, đứng, nằm, ngồi, ăn, mặc, từ sáng đến tối, từ tối đến sáng, chỉ niệm Phật hiệu không để gián đoạn; hoặc niệm nho nhỏ, hoặc niệm thầm.

Ngoài việc niệm Phật, đừng dấy khởi một niệm nào khác. Nếu khởi vọng niệm phải tức thời bỏ ngay(!). Thường có lòng hổ thẹn và tâm sám hối. Nếu đã tu trì, phải tự hiểu là công phu của ta hãy còn nông cạn, chẳng nên tự kiêu căng, khoa trương. Chỉ nên chăm sóc việc nhà mình, đừng nên dính vào việc nhà người. Chỉ nên nhìn đến những hình dạng tốt đẹp, đừng để mắt tới những hình dạng xấu xa bại hoại. Hãy coi mọi người đều là Bồ Tát, mà ta chỉ là kẻ phàm phu.

Nếu quả có thể tu hành được như những điều kể trên thì nhất định được sanh về Tây Phương Cực Lạc Thế Giới.

Nam Mô A Di Đà Phật
_()_

KỆ TU TRÌ

“Giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận
Ngăn dứt lòng tà, giữ gìn lòng thành
Đừng làm các ác, vâng làm các thiện
Kiêng giết cứu mạng, ăn chay niệm Phật
Hồi hướng vãng sanh Thế giới Cực Lạc
Dùng để tự hành, lại còn dạy người
Ấy gọi Phật tử
Hành giả hãy nên làm như thế ấy
Công đức vô lượng!
[Sống uổng bảy mươi năm, tháng ngày chẳng còn mấy
Như Tù dẫn ra chợ, mỗi bước gần cái chết
Tạ tuyệt hết thảy sự, để chuyên tu Tịnh Độ
Nếu hiểu lòng ngu thành, mới là chân Liên Hữu]
Niệm Phật mới hòng tiêu túc nghiệp
Kiệt thành sẽ tự chuyển phàm tâm
Đạo nghiệp chưa thành, há dám để tâm này tán loạn
Kỳ chết sắp đến, tận lực tạ từ mọi thù tạc (!)
Hãy nên phát nguyện, nguyện vãng sanh
Núi khe, nẻo khách từ nay thôi quyến luyến
Tự mình chẳng về, về liền được
Gió trăng, quê cũ toàn thể hãy tự vâng
Đóng cửa chẳng tiếp ai
Xót nghĩ thân này sắp chết
Chuyên tâm tu Tịnh Nghiệp
Thẹn thay đạo nghiệp chưa thành!”

Nam Mô A Di Đà Phật


ẤN QUANG PHÁP SƯ VĂN SAO

Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa chuyển ngữ

(!) AUDIO | MP3

Tăng Quảng Chánh Biên

1 2 3 4 5 6 7 8.

(!) WORD | DOC

Tăng Quảng Chánh Biên

1 2 3 4.

Tục Biên

1 2.

Tam Biên

1 2 3 4.

Tinh Hoa Lục

1.

(!) EBOOK | PDF

Tăng Quảng Chánh Biên

1 2 3 4.

Tục Biên

1 2.

Tam Biên

1 2 3 4.

Tinh Hoa Lục

1.

:: Trích ‘Thư trả lời cư sĩ Diệp Phước Bị’

| Ấn Quang Pháp Sư Văn Sao Tam Biên

Hết thảy chúng sanh từ vô thủy đến nay ở trong lục đạo không nghiệp nào chẳng tạo. Nếu không có tâm tu hành, sẽ đâm ra chẳng cảm thấy có những ác niệm cổ quái, hiếm lạ ấy. Nếu phát tâm tu hành [sẽ cảm thấy] những thứ ý niệm ấy càng nhiều hơn thêm (Đây chính là do chân – vọng soi lẫn nhau mà hiển hiện, chứ không phải là trước kia không có, chỉ là do chúng chẳng hiện rõ mà thôi). Lúc ấy, hãy nên tưởng A Di Đà Phật ở trước mặt ta, chẳng dám có một tạp niệm vọng tưởng, chí thành, khẩn thiết niệm thánh hiệu Phật (hoặc niệm nhỏ tiếng, hoặc niệm thầm), ắt phải sao cho từng câu từng chữ trong tâm niệm rõ ràng phân minh, miệng niệm rõ ràng phân minh, tai nghe rõ ràng phân minh. Thường niệm được như thế thì hết thảy tạp niệm tự nhiên tiêu diệt.

Khi tạp niệm khởi lên, hãy đặc biệt đề khởi toàn bộ tinh thần niệm Phật, chẳng để cho nó tác quái trong tâm ta. Nếu có thể thường niệm được như thế thì ý địa tự nhiên thanh tịnh; lúc tạp niệm vừa mới dấy sẽ giống như một người chống lại vạn người, tâm chẳng thể có chút [ý niệm] thong thả, dễ dãi nào. Nếu không, nó sẽ thành chủ của ta, ta sẽ bị nó hại. Nếu liều hết tánh mạng chống lại nó, nó sẽ bị ta xoay chuyển, đấy gọi là “chuyển phiền não thành Bồ Đề”. Hiện thời ông có thể thường đem vạn đức hồng danh của Như Lai để cực lực kháng cự thì lâu ngày chầy tháng tâm sẽ tự thanh tịnh. Tâm đã thanh tịnh rồi, vẫn cứ niệm y như cũ chẳng buông lung, thì nghiệp chướng tiêu, trí huệ mở mang.

Chớ nên sanh lòng gấp rút, vọng động, bất luận ở tại nhà hay ở nơi am đều phải kính trên, hòa dưới, nhẫn được những điều người khác chẳng thể nhẫn, làm được những chuyện người khác chẳng thể làm, chịu nhọc nhằn thay cho người khác, thành tựu sự tốt đẹp cho người ta. Khi tịnh tọa thường nghĩ đến lỗi mình, lúc chuyện gẫu chẳng bàn lỗi của kẻ khác, đi, đứng, nằm, ngồi, mặc áo, ăn cơm, từ sáng tới tối, từ tối tới sáng, một câu Phật hiệu chẳng để gián đoạn, hoặc niệm nhỏ tiếng, hoặc niệm thầm, trừ niệm Phật ra, chẳng khởi lên niệm nào khác.

Nếu lỡ vọng niệm dấy lên, hãy lập tức làm cho nó tiêu diệt. Thường sanh lòng hổ thẹn và sanh lòng sám hối. Dẫu có tu trì, luôn cảm thấy mình công phu rất cạn, chẳng tự khoe khoang, kiêu căng, chỉ bận tâm đến chuyện trong nhà của chính mình, chẳng dính tới chuyện nhà người khác, chỉ thấy những gương tốt, chẳng thấy những gương xấu. Thấy hết thảy mọi người đều là Bồ Tát, chỉ có mình ta quả thật là phàm phu. Nếu ông có thể làm theo những điều tôi đã nói, chắc chắn sẽ sanh về Tây Phương Cực Lạc thế giới.

Advertisements

Gửi thư hồi âm:

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: